Lấy Chồng Giàu, Cơm Chan Nước Mắt

Nhiều cô gái trẻ hay nói thế này “thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp”, chị biết các cô ấy chưa từng trải qua cảnh “khóc trong BMW” nên mới nghĩ thế, chứ nếu ngày nào mở mắt ra cũng thấy cuộc đời một màu u ám, bế tắc, nuốt nước mắt vào lòng thì hẳn các cô cũng biết sợ như chị thôi…
Chị ngẫm thấy cảnh đời ai cũng có những cái khổ của riêng mình, chỉ có điều người ta vì lý do nào đó mà im lặng hoặc cố gắng mà sống, mà vượt qua, bởi có nói hay không nói thì những vẫn đề khó khăn mà họ gặp phải cũng chẳng ai có thể giúp mà giải quyết được. Nhưng chị vẫn sẽ nói những tâm sự đang đè nặng trong lòng chị, hi vọng người con gái nào đang mơ tưởng một cuộc sống giàu sang, đổi đời nhờ lấy chồng giàu thì hãy suy nghĩ lại, bởi “những chiếc bánh màu hồng ngọt ngào đôi khi chính là miếng bả chuột”.
Ngày còn trẻ, chị nức tiếng gần xa về nhan sắc hơn người của mình. Chị đã từng đi thi một vài cuộc thi về nhan sắc và đạt giải cao nhất năm chị còn đang học cấp ba. Kể từ hồi ấy, nhiều người biết chị nhiều hơn và cám dỗ cũng theo chị từ đó.
Không ít thiếu gia, và đại gia vây quanh săn đón, chiều chuộng, ngỏ ý làm quen làm thân với chị. Từ một người con gái có gia cảnh rất bình thường, nhưng nhờ có nhan sắc mà sáng xe đưa, chiều xe đón, cuộc đời cứ như trải chiếu hoa, chị là niềm hãnh diện của gia đình khi đó. Tuy vậy, chị vẫn không để ý đến ai bởi chị không thể trói đời mình nơi tỉnh lẻ.
Học xong cấp ba, chị thi đỗ vào một trường đại học nhàng nhàng, nhưng nhờ tiếng tăm của cuộc thi nhan sắc và vẻ ngoài của mình, chị khá nổi tiếng trong trường với tư cách là một hoa khôi. Một vài tờ báo giấy đưa tin, đưa hình tung hô, chị càng thêm nổi tiếng và ngày càng có nhiều lời mời gọi tham gia đóng phim, làm mẫu…chị nhận lời vài show với ý niệm tham gia cho vui dù chị không thích mấy công việc liên quan đến nghệ thuật cho lắm bởi chị biết mình không có khả năng.

Trong một lần đi dự tiệc đóng máy bộ phim đầu tay mà chị tham gia, chị đã gặp V, một thiếu gia đất mỏ nổi tiếng và anh cũng chính là chồng chị bây giờ.
V chiều chuộng và chân tình với chị hơn những người đàn ông khác rất nhiều. Những người đàn ông tán tỉnh tôi một thời gian thấy không có kết quả thì đều rút lui và nhanh chóng tìm cho mình bến đỗ mới. Riêng V thì khác, anh tỏ ra là một người đàn ông tâm lý, chân thành và rất quan tâm chị về cả vật chất lẫn tinh thần. chị suy nghĩ nhiều đêm, biết mình cũng không có tài cán gì ngoài nhan sắc, "mà đời con gái có thì thôi" – mẹ chị thường bảo thế, nên khi anh ngỏ lời đưa chị về ra mắt để tính chuyện hôn nhân thì chị không hề do dự.
Được diện kiến với mẹ chồng tương lai mới thấy bà là một người đàn bà sắc xảo đến rợn người. Bà rất vồn vã, nhã nhặn khi gặp chị lần đầu, tôi cứ nghĩ rằng bà đã ưng chị nên chị cũng thấy thoải mái khi bước chân vào biệt thự nhà bà. Ai ngờ, ngoài mặt bà nói cười với chị còn trong lòng thì ngăn cản dữ dội.
Sau cuộc gặp ấy mấy hôm thì bà chủ động gọi chị đến nhà và kêu không được nói cho V biết. Vừa ngồi xuống bà đã nhìn tôi sắc lẹm khiến chị sởn gai ốc. Chẳng nói chẳng rằng, bà vứt một quyển sổ lên bàn rồi bảo “Cháu xem đi, cái này là cái gì?”. Chị cầm cuốn sổ lên thì thấy tên mình ngoài sổ, mở ra xem thì thấy đó là quyển sổ khám thai định kỳ, phiếu và ảnh siêu âm thai, rồi ngày tháng khám, sau đó thì đình chỉ thai… chị ngơ ngác hỏi bà “Đây là cái gì vậy bác?” thì bà rít lên từng câu sắc lạnh “Lại còn cái gì nữa, không phải tác phẩm của cô thì còn của ai? Tốt nhất là cô nên im miệng và tránh xa thằng V nhà tôi ra, đừng để tôi đưa cái này cho mọi người thì cô không con đường mà lấy chồng đâu!”.
Chị thất sắc, không thể ngờ nổi sao lại có chuyện phi lý đến vậy đổ ập lên đầu? Ai đã vu oan giá hoạ cho chị? Mãi sau này tôi mới biết, vì mẹ chồng chị không ưng cái gia cảnh nhà chị nên bày ra cái trò giá hoạ này để chị “chột” mà rút lui. Thật là một người đàn bà đáng sợ!
Chị không làm gì sai nên không phải sợ, chị nói thẳng với V chuyện đó và V hoàn toàn tin tưởng chị, có lẽ anh cũng biết mẹ mình là người thế nào? Mẹ chồng chị là người có thể "hô phong hoán vũ", đổi trắng thay đen, bà chỉ có một nhược điểm duy nhất là yêu V hơn bất cứ thứ gì trên đời, vì thế khi không thể ngăn cản quyết định của con trai duy nhất, bà đã chiều ý để V cưới chị về làm dâu nhà bà.
Cuộc vui "ngắn chẳng tày gang", sau khi kết thúc tuần trăng mật thì chồng chị bận tối ngày với bao công việc nên ít có thời gian về nhà. Vậy nên, anh cũng không biết mẹ anh đã hành hạ chị thế nào...
Bà gọi chị xuống nhà rồi bắt chị kí vào một lá đơn cam kết nếu ly hôn sẽ ra đi tay trắng, không đòi hỏi quyền lợi hay tài sản gì của nhà chồng. chị thấy khó chịu với thái độ của bà nên bảo “đợi anh V về bọn con nói chuyện đã” thì bà chẳng nói chẳng rằng cho chị ngay một cái bạt tai và rít lên “Mày chỉ là loại hữu sắc vô hương, mày nghĩ những loại như mày bước chân vào nhà giàu để làm gì không ai biết à? Xin lỗi mày đi con, có biết tại sao người ta lại giàu không? Là đầu người ta có sỏi đấy con ạ, không phải để trên đầu trang trí đâu! Nếu mày không ký, thì chỉ thiệt cho mày thôi!”.
Nhìn vẻ quyết liệt và cái nhếch miệng đầy khinh thị con dâu, chị không còn giữ được bình tĩnh nữa, cầm lấy ngay cái bút ký vào đám giấy tờ bà đưa rồi đi lên phòng. Bà có vẻ hể hả lắm “Thế ngay từ đầu có phải nhanh không nào? Mẹ làm thế cũng vì vợ chồng chúng mày cả, sau này mày với nó không hoà thuận, mày bỏ nó thì có phải thiệt thòi cho thằng V không?”. Chị nhìn bà mà chẳng buồn nói câu nào nữa, vì nói cũng không lại với cái miệng ghê gớm của bà.
Bố mẹ chị từ ngày con gái đi lấy chồng chỉ dám qua thăm con một lần, chung quy cũng vì cái thái độ khinh người của mẹ chồng chị khiến bố mẹ đẻ tôi cảm thấy bị xúc phạm, dù thương yêu con gái nhưng ông bà nhất định không thèm đến chơi. Chị nghĩ đến cái cảnh mình mà buồn, nhưng bản thân mình làm dâu mà còn không muốn ở thì hỏi sao bố mẹ mình không muốn đến!
Rồi chuyện đến ba năm rồi mà chị vẫn chưa đậu thai cũng khiến chị khủng hoảng tinh thần. Hai vợ chồng đã đi khám nhiều nơi và biết rõ nguyên nhân là do chồng chị vô sinh thứ phát, không thể có con. Nhưng mẹ chồng chị khăng khăng cho rằng vì chị là loại “gái độc không con” nên lấy cớ để yêu cầu chị làm đơn ly hôn. Khi chồng chị lên tiếng thì bà lại cho rằng “Nhà này ba bảy đời ai mà chả có con đàn cháu đống, hà cớ gì mà lại vô sinh được? Ấy là do vợ chồng không hợp cũng số, căn quả… bỏ nhau lấy đứa khác lại đẻ ầm ầm ra…” và tìm mọi cách “cổ vũ” cho vợ chồng chị ly hôn.
Hôm rồi, tự dưng mấy cô giúp việc nghỉ làm hết. chị hỏi lý do tại sao thì bà thẳng thừng "Lấy cô về làm cái máy đẻ mà còn không biết đẻ thì phải biết mà lau dọn nhà cửa chứ còn kêu ca gì?”. Nhà chỉ có hai mẹ con, đang ăn cơm mà chị phải nuốt nước mắt vào lòng.
Từ ngày lấy chồng đại gia, mang tiếng sống trong biệt thự, đi xế hộp tiền tỷ, quần áo xài đồ hiệu nhưng chị chưa bao giờ có một phút thảnh thơi về tâm hồn đúng nghĩa. Nhiều khi chị nghĩ mình còn trẻ, hay là mình ly hôn cho xong? Mình vẫn còn cơ hội để làm lại từ đầu mà, nhưng nghĩ đến chồng chị lại chùng lại. Vì anh thực ra vẫn yêu chị, và nếu chị ra đi với hai bàn tay trắng, trở về khởi điểm lúc ban đầu, liệu chị có thể tìm được người yêu chị thật lòng, một gia đình tốt hay là lại rơi vào một nhà giàu phiên bản khác? Ly hôn chị sẽ bắt đầu lại từ đâu? Còn bố mẹ chị nữa họ hãnh diện về chị biết bao nhiêu? Nghĩ hoài nghĩ mãi mà chả thấy đâu lối thoát, tâm trạng ngày càng nặng nề, bí bách, chị chỉ còn biết giãi bày cho những ai quan tâm đến cuộc sống sau bức rèm nhung của “đại gia, kiều nữ” mà người ta thường nói, cho họ thấm cái cảnh làm dâu nhà giàu nó "sướng" thế nào!
Nhiều cô gái trẻ hay nói thế này “ thà khóc trong BMW còn hơn cười sau xe đạp”, chị biết các cô ấy chưa từng trải qua cảnh “khóc trong BMW” nên mới nghĩ thế, chứ nếu ngày nào mở mắt ra cũng thấy cuộc đời một màu u ám, bế tắc, nuốt nước mắt vào lòng thì hẳn các cô cũng biết sợ như chị thôi…